Thỉnh thoảng ngồi lại nhớ về quá khứ hay đơn giản mở blog ra đọc nhớ lại những kỉ niệm ko bít nên vui hay buồn nữa . Cuộc sống thật lạ thỉnh thoảng nó biến người ta thành kẻ ngốc , có lẽ cô bạn của tôi nói đúng ko nên lãng phí thời gian chỉ để quan tâm nhau từ xa, ta có thể làm nhiều hơn thế . Trước đây rất lâu, rất lâu rồi tôi tình cờ đọc được những dòng kể chuyện trên blog của cậu tôi đã khóc, khóc thật nhiều . Chưa bao h tôi nghĩ mình là một điều tuyệt vời trong cuộc sống, chua bao h tôi dám nghĩ mình sẽ làm ai đó vững tin hơn. Thật trùng hợp tôi cũng đã viết nhật kí rất nhiều về cậu, người đem lại cho tôi điều gì đó thực sự quan trọng
trích nhật kí của tôi
" Ngày 13 tháng 6 năm 2007
Trời lại mưa, sợ quá sắp đến ngày thi mà trong đầu trống rỗng . Tôi cười một mình khi nghĩ đến việc hôm nay vừa đi đến trường tôi vừa nghĩ đến câu chuyện : chàng hoàng tử đứng bên đầu rồng " của mình, bước lặng lẽ , chậm rãi như một người thanh thản, chẳng có gì lúc này có thể làm tôi đi nhanh, kể cả cái nắng gắt vào buổi trưa hè cũng không thể đuổi tôi đi nhanh như mọi người vẫn làm. Ngẩng đầu về phía trước tôi bước từng bước đầy tự tin, một vài cơn gió thổi nhè nhẹ làm lung lay vài ngọn tóc của tôi làm tôi thấy vui. Liếc qua một vòng khi bước chân của tôi vừa đặt tới cổng trường vẫn cái phong thái ung dung đó tôi bước thật chậm rãi. Khi chợt nhận ra là có nhiều con mắt đổ dồn vào nhìn mình vì giữa cái nắng gắt của mùa hè thì không ai có cái phong thái như tôi ở giữa sân trường cả. Tôi đột ngột tăng tốc độ khi đi được nửa cái sân và phi vào lớp, vấn những gương mặt ấy không quen lắm nhưng cũng đủ nhận ra mình không vào nhầm lớp, tôi ngòi vào chỗ của mình và điều bất ngờ hơn là tôi nghe tiếng gọi từ phía sau vọng lên đó là Sơn người bạn tôi rất quý, người dã giúp tôi rất nhiều trong việc học, đưa ra những lời khuyên giúp tôi học tốt hơn , người làm cho tôi tin vào bản thân mình hơn. Thì ra cậu ấy cũng ôn cấp tốc ( chỉ là do tôi gọi điện cho cậu ý và cậu ý đã hỏi chuyện học cấp tốc tới đâu rùi và bố cậu ý bít nên bắt cậu ý đ học)Buồn nhất là cậu ấy học toán với hóa còn tui chỉ học lý, thế đấy chúng tôi không được học chung với nhau hôm nào nữa . Tôi rất vui khi gặp cậu ấy và tôi tin rằng nếu chúng tôi có duyên nhất định sau này sẽ gặp lại và điều này là chắc chắn vì tôi tin rằng đã được học cùng nhau trong một ngôi trường, trong một lớp học và còn ngồi cạnh nhau trong 1 thời gian dài thì nhất định chúng tôi sẽ có duyên gặp lại. "
và h đây ngồi nghe những bản nhạc cậu nói muốn hát cho cô nghe cô thực sự hiểu một điều có những thứ bạn không thể hiểu , ko thể giải thích chỉ là cảm nhận
tất cả chỉ là kỉ niệm hihi

