Có bao nhiêu người trên thế giới là bấy nhiêu diễn viên hạng nhất, xứng đáng được trao giải ‘Cống hiến trọn đời cho sự nghiệp diễn xuất’ của mình bởi sống là diễn.
Xoay một cái vèo là hết tuần. Thời gian cứ xoay xoay chuyển chuyển, chẳng thèm “ngoái cổ” lại nhìn ai. Tà tà, xách dép lên mà chạy, vắt chân lên mà chạy… mỗi kẻ một kiểu đua theo thời gian. Khi ta là rùa, thời gian là thỏ. Khi ta là thỏ, thời gian là rùa. Hai nhân vật chính cứ hoán đổi vai liên tục, lúc chóng vánh chẳng kịp nhận ra, lúc ì ạch.
Sống là diễn. Từ lúc sinh ra đến lúc nhắm mắt, ta luôn đóng vai chính trong bộ phim siêu dài về cuộc đời cá nhân. Mỗi ngày là một tập, một trường đoạn cảm xúc khác nhau. Hôm nay đóng vai ác. Hôm sau đóng vai kẻ thành đạt, giàu có, ăn chơi trác táng. Hôm khác lại nhập tâm trong vai công chức mẫu mực.
Vì theo nghiệp diễn cả đời nên kinh nghiệm tăng vùn vụt theo thời gian. Lúc nhỏ, diễn ít, thiếu kinh nghiệm, diễn tồi đến nỗi khán giả xem là biết đang diễn. Càng về sau, “gừng càng già càng cay”, diễn đến điêu luyện, ít bị đánh đồng với đám diễn viên hạng bét.
Lỡ bị gán cho cái hình mẫu kẻ vô lo, ít nghĩ, cười nhiều, nói thao thao… Luôn trong tư thế diễn khi buồn, vui, bực bội, ức chế… đều phải nhe răng khi cần hoặc bắt buộc phải cười. Nhiều hôm cười nhiều và tươi như con đười ươi, chỉ thiếu tư thế đập ngực hì hục như nó.
Trong cơ quan, lúc đóng vai anh hề, lúc là chân sai vặt, lúc là chị công chức mẫu mực, khi là bà thư ký tòa án quan liêu, lúc giả mặt ngu, giả điếc, giả câm, giả mù… Trong quan hệ xã hội, mức độ và tài năng diễn xuất được phân khúc hoàn toàn khác nhau. Diễn giảm dần cấp độ từ quen sơ sơ đến quen, quen thân, quen siêu thân và tri kỷ.
Điển hình như: Ngồi với nhóm quen sơ sơ, tập diễn theo kiểu nghe nhiều, nói ít và tuyệt đối không nói linh tinh. Bạn thì đủ kiểu, phân loại ra nhiều nhóm khác nhau. Nhóm chuyên nói bậy, chửi nhau hầm bà lằng. Nhóm chuyên “chặt chém”, ăn to nói lớn. Nhóm chuyên lối diễn bệnh hoạn hoặc biến thái…
Về nhà, cái nơi có ít đất diễn nhất nhưng thỉnh thoảng cũng phải diễn. Chủ yếu tập trung vào những lúc mệt mỏi, ức chế. Vậy thì làm sao? Diễn bằng cách nhe răng cười, nói linh tinh, ăn hùng hục. Câu thoại có mức độ lặp lại thường xuyên: “Bình thường thôi”. Ờ thì bình thường thiệt mà. Bình thường đối với nhiều người, bình thường ở hiện tại nhưng phức tạp ở tương lai, bình thường trong cái phức tạp.
Nghề diễn mà, diễn viên cũng có thời, diễn hoài cũng đâm ra chán, mệt. Đất diễn, bạn diễn chung ngày một tăng, cát-xê ngày một thấp. Có lúc cái nghiệp cũng biểu tình, đình công. Lúc tắm, lúc ngủ… cũng hát “Một khúc tâm tình” (Dạo này khá thường xuyên)…
Vậy đấy, chưa thấy cái bộ phim nào phức tạp như thể loại này. Vai trò của đạo diễn, nhà biên kịch, diễn viên… được ví như nồi lẩu thập cẩm, hoán đổi liên tục, chẳng thể đoán trước được tập tiếp theo diễn biến theo chiều hướng nào. Chỉ ước có trọn vẹn hai giờ mỗi ngày, bình thường nhất, sống thật với cái “bản ngã”, ham muốn cá nhân.
Bao giờ mới nhận được bản fax của tổng đạo diễn cuộc đời với nội dung đại loại như: “Tao cho mày sống thật từ đây. Chứng chỉ ‘diễn’ của mày đã hết hiệu lực”?
nguồn : st