Saturday, July 30, 2011

sắp bão

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 4:52 PM 0 nhận xét
Vào một ngày sắp có bão về, thời tiết thật đẹp, ko nắng , nhiều gió, nhiều cảm nhận.Gặp một bé con rất là xinh dọc đường rùi  nó hỏi " Cô đi học à ? Cô ở đâu ?" buồn cười thật.
.....
một ngày tưởng sẽ rất là tuyệt
....
Xe cộ vẫn tấp nập người người đi ngược chiều nhau, một hình bóng lướt qua nhanh và không thể không nhận ra ....
hoàn toàn trống rỗng điều cuối cùng còn nhớ nổi lúc đó là cô đã quay lại nhìn và chỉ nhìn, hoàn toàn bất ngờ....Không thể tập trung , càng sợ hãi hơn, trống rỗng....

Một bộ phim ngắn ...nhẹ nhàng... vẫn khóc .... có nhiều thứ sẽ không thay đổi dù thời gian có trôi nhiều như thế nào đi nữa.Vẫn chờ dù không hứa hẹn. Tình yêu có thể làm con người ta thay đổi theo chiều hướng tốt . Cô xinh đẹp hơn . học giỏi hơn, tự tin hơn và quan trọng là cô đã biết điều gì làm cô thay đổi .

Tình yêu chiến thắng mọi nỗi sợ hãi

Sắp có bão trong lòng

Thursday, July 28, 2011

thi lại

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 11:03 PM 0 nhận xét
một ty rất buồn
một ty của ngày hôm qua
....
quá khứ
buzz
một vài sms bắt đi
1 sms bắn lại nhưng mờ quá lâu
ko thèm sms lại ghét

Tuesday, July 19, 2011

cúp tiết

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 7:56 PM 0 nhận xét
lần trước lỡ mất òi
chủa nhật này lại vẫn ko đi được
bực thế ko bít
tại hứa trước là sẽ tham gia òi
chán quá
hay cup học hôm đó nhể

Sunday, July 17, 2011

phù .....

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 10:23 PM 0 nhận xét
không có gì để làm thành có rất nhiều thứ phải làm
kinh nghiệm cho thấy sẽ chẳng việc gì mình làm tốt
cố lên
mọi thứ rối tinh lên cả
dự định thì nhiều mà làm chứa có tới đâu

Saturday, July 16, 2011

Sống là diễn

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 10:41 PM 0 nhận xét

Có bao nhiêu người trên thế giới là bấy nhiêu diễn viên hạng nhất, xứng đáng được trao giải ‘Cống hiến trọn đời cho sự nghiệp diễn xuất’ của mình bởi sống là diễn.




Xoay một cái vèo là hết tuần. Thời gian cứ xoay xoay chuyển chuyển, chẳng thèm “ngoái cổ” lại nhìn ai. Tà tà, xách dép lên mà chạy, vắt chân lên mà chạy… mỗi kẻ một kiểu đua theo thời gian. Khi ta là rùa, thời gian là thỏ. Khi ta là thỏ, thời gian là rùa. Hai nhân vật chính cứ hoán đổi vai liên tục, lúc chóng vánh chẳng kịp nhận ra, lúc ì ạch.
Sống là diễn. Từ lúc sinh ra đến lúc nhắm mắt, ta luôn đóng vai chính trong bộ phim siêu dài về cuộc đời cá nhân. Mỗi ngày là một tập, một trường đoạn cảm xúc khác nhau. Hôm nay đóng vai ác. Hôm sau đóng vai kẻ thành đạt, giàu có, ăn chơi trác táng. Hôm khác lại nhập tâm trong vai công chức mẫu mực.
Vì theo nghiệp diễn cả đời nên kinh nghiệm tăng vùn vụt theo thời gian. Lúc nhỏ, diễn ít, thiếu kinh nghiệm, diễn tồi đến nỗi khán giả xem là biết đang diễn. Càng về sau, “gừng càng già càng cay”, diễn đến điêu luyện, ít bị đánh đồng với đám diễn viên hạng bét.
Lỡ bị gán cho cái hình mẫu kẻ vô lo, ít nghĩ, cười nhiều, nói thao thao… Luôn trong tư thế diễn khi buồn, vui, bực bội, ức chế… đều phải nhe răng khi cần hoặc bắt buộc phải cười. Nhiều hôm cười nhiều và tươi như con đười ươi, chỉ thiếu tư thế đập ngực hì hục như nó.
Trong cơ quan, lúc đóng vai anh hề, lúc là chân sai vặt, lúc là chị công chức mẫu mực, khi là bà thư ký tòa án quan liêu, lúc giả mặt ngu, giả điếc, giả câm, giả mù… Trong quan hệ xã hội, mức độ và tài năng diễn xuất được phân khúc hoàn toàn khác nhau. Diễn giảm dần cấp độ từ quen sơ sơ đến quen, quen thân, quen siêu thân và tri kỷ.
Điển hình như: Ngồi với nhóm quen sơ sơ, tập diễn theo kiểu nghe nhiều, nói ít và tuyệt đối không nói linh tinh. Bạn thì đủ kiểu, phân loại ra nhiều nhóm khác nhau. Nhóm chuyên nói bậy, chửi nhau hầm bà lằng. Nhóm chuyên “chặt chém”, ăn to nói lớn. Nhóm chuyên lối diễn bệnh hoạn hoặc biến thái…
Về nhà, cái nơi có ít đất diễn nhất nhưng thỉnh thoảng cũng phải diễn. Chủ yếu tập trung vào những lúc mệt mỏi, ức chế. Vậy thì làm sao? Diễn bằng cách nhe răng cười, nói linh tinh, ăn hùng hục. Câu thoại có mức độ lặp lại thường xuyên: “Bình thường thôi”. Ờ thì bình thường thiệt mà. Bình thường đối với nhiều người, bình thường ở hiện tại nhưng phức tạp ở tương lai, bình thường trong cái phức tạp.
Nghề diễn mà, diễn viên cũng có thời, diễn hoài cũng đâm ra chán, mệt. Đất diễn, bạn diễn chung ngày một tăng, cát-xê ngày một thấp. Có lúc cái nghiệp cũng biểu tình, đình công. Lúc tắm, lúc ngủ… cũng hát “Một khúc tâm tình” (Dạo này khá thường xuyên)…
Vậy đấy, chưa thấy cái bộ phim nào phức tạp như thể loại này. Vai trò của đạo diễn, nhà biên kịch, diễn viên… được ví như nồi lẩu thập cẩm, hoán đổi liên tục, chẳng thể đoán trước được tập tiếp theo diễn biến theo chiều hướng nào. Chỉ ước có trọn vẹn hai giờ mỗi ngày, bình thường nhất, sống thật với cái “bản ngã”, ham muốn cá nhân.
Bao giờ mới nhận được bản fax của tổng đạo diễn cuộc đời với nội dung đại loại như: “Tao cho mày sống thật từ đây. Chứng chỉ ‘diễn’ của mày đã hết hiệu lực”?
nguồn : st

Bài hát ru hoa sen _Trần Hoà Bình

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 10:37 PM 0 nhận xét
 Thực sự mà nói mình không làm một người thích thơ nhưng khi đọc bài thơ này thì mình lại thay đổi suy nghĩ không biết có phải  từng câu trong bài thơ nhứ muốn đọc tâm sự của mình . Cảm giác muốn nổ tung khi thấy mình trong từng câu chữ ...
Buồn nhiều hơn
lạ thật, mới đây thôi mình còn rất là vui nhưng sau khi đọc bài thơ thấy thật nhiều thứ trong tâm hồn nhưng không có quá nhiều thứ để nói.
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không ?

Ngủ đi những đoá sen
Hoa mọc bên nhà em
Ta hái về thành phố
Đêm nay Từ Sơn ta nhớ
Đêm nay Từ Sơn còn nhớ ta?

Ngủ đi những đoá hoa

Giấc mơ yêu nồng thắm của ta
Hết khổ đau lại chập chờn hy vọng
Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không?
Ôi những đoá sen dè dặt cánh hồng...

Ngủ đi những đoá hoa vợ chồng

Ta ru hoa một đêm dài đơn độc
Và em nữa, đã bao giờ em khóc
Trước hồn sen trong vắt một ước nguyền
Trước những cánh sen quay trong gió như thuyền?

Ngủ đi - nhưng đừng vào lãng quên

Những đoá hoa sen ta hái về chậm trễ
Ta yêu em mà không sao thưa được
Sen ngủ trong bình em thức trong ta...

Ngủ đi những đoá hoa lạ nhà

Hãy mơ giùm ta một mùa hoa đôi lứa
Đêm nay hồn ta hé mở
Nhớ một đầm sen
Thổi gió dài tóc em...

Thursday, July 14, 2011

Bản sắc thục nữ_Tiên Chanh

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 7:58 PM 0 nhận xét
Truyện mở đầu khá là bất ngờ với tình huống một cô gái hẹn hò tay đôi, khá là tò mò và thú vị
Càng về những trang típ theo nhiều tình huống cũng khá là bất ngờ
hì hì
Mới đọc được tớ trang 18 nhưng có vẻ mình đã đoán được kết truyện cô ý sẽ yêu ai òi
tính cách nhân vật cũng khá thú vị bên ngoài một kiểu bên trong lại 1 kiểu khá là giống mình theo nghĩa nào đó, cũng đúng mà người ta sẽ chẳng bao h sống được theo ý mình

chờ đọc típ

:D

một chút kỉ niệm

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 3:50 PM 0 nhận xét
Vào một ngày. nói như thế nào nhỉ? hơi lạnh, hơi nhiều gió và hơi mưa. Tôi vẫn đi học trên đoạn đường chỉ có mấy bước chân. Nó vẫn vậy, vẫn ngoằn nghèo, lồi lõm lung tung. vẫn đầy rẫy những người đi ôn như tôi đang rảo bước đến lớp. Mưa làm tôi hơi buồn nhưng không sao mình cũng đã quen rồi. Để cho cảm giác buồn bao trùm lấy tâm hồn rồi đưa mắt nhìn mọi vật thì thật tuyệt. mọi vật dường như hòa quện vào tâm hồn, cái buồn như được lan tỏa như được chia sẻ, nó làm tâm hồn thanh thản được phần nào. Gặp một ai đó tôi cũng chả quen nở một nụ cười gượng gạo như mình đang vui và được đáp lại bằng một cái gật đầu đầy thiện cảm và đi kèm là một nụ cười thật tuyệt vời, nó làm tôi vui theo, thế mới biết cuộc sống còn đầy rẫy những niềm vui vô hình. Sẽ chẳng bao h bạn tìm được niềm vui nếu bạn cứ cố đi kiếm tìm nó. Nó ở mọi nơi, hiện hữu ở mọi chỗ, bạn chỉ cần thân thiện và mở rộng lòng mình làn ó sẽ đến với bạn. Nếu bạn không làm được điều đó hãy để tôi giúp bạn. Hãy bắt đều từ những cử chỉ đơn giản nhất là gật đầu và cười thật tươi. sẽ ó kết quả tốt đấy hãy tin tôi đi. Đừng sợ hãy nghĩ rằng bạn là một thiên sứ bạn sẽ cười với họ và họ sẽ nhậnj được một niềm hạnh phúc nho nhỏ trong hàng ngàn hàng vnaj niềm hạnh phúc to lớn đang chờ họ lắm bắt . Bạn sẽ là một người thật tuyệt vời vì đã đem được niềm vui đến cho mọi người. Hãy nhớ : hạnh phúc không ỏ đâu xa, nó ngay bên cạnh bạn, ngay trong bạn, chỉ vì một lý do nào đó mà nó chưa được bộc lộ, hãy cố gắng bộc lộ nó nhé "

Thứ 6 ngày 9 tháng 3 năm 2007
trích nhật kí lớp 13

Đã lâu rồi không mở lại những dòng trẻ con đọc lại .... cảm nhận mỗi lúc một khác, có một điều tôi luôn nhận ra tôi đã trưởng thành  có lẽ từ trưởng thành còn quá xa nhưng tôi đã lớn thật rồi ....
Từng nét chữ cũng đang thay đổi như hời gian vậy ra đi và không bao h có thể trở về...
Cô gái đến từ hôm qua..
Những ước mơ ngây ngô , những suy nghĩ trong sáng, những hậu quả không cần quan tâm trong từng hành động.
Có người đã nói với tôi rằng đọc sách nhiều không tốt nó làm cho người ta khó thực tế và quả đúng như vậy tôi đã không thực tế trong chính suy nghĩ của mình ...

Monday, July 11, 2011

những sắc màu của gió

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 9:38 PM 0 nhận xét

thích gió .
lúc nào cũng thích gió
rất là thích gió
hihi


định mệnh như một thứ ko có thật
gặp thì sợ ko bít sẽ thế nào nhưng ko gặp cứ .... không thể giải thích
thích gió
gió cuốn đi cả những thứ ko vui
thích gió nhất
iu gió nhất

Monday, July 4, 2011

mí dòng cảm xúc

Được đăng bởi Keoj °‘๑’° vào lúc 9:45 PM 0 nhận xét
mạng lag ko có xem được fim hehe ngồi lạch cạch vít tí
lâu rùi không ngồi ngắm sao , thật là thoải mái

Gió lớn, phóng tầm mắt xa hơn xa hơn, cảm giác được bay, được chạm vào gió, đã lâu rồi ko có cảm giác như vậy .Tự dưng lại nhớ lại hồi mình có tí tuổi suốt ngày chỉ thích ngồi ban công ngắm sao vào những đêm mùa hè và luôn tưởng tượng bầu trời như một tấm chăn lớn, tấm chăn dát nhiều ngôi sao lấp lánh ....Có những đêm thức trắng ngồi tựa cửa chỉ để suy nghĩ vẩn vơ, ngắm nhưng ngôi sao kì diệu và thích thú với ước mơ của trẻ con của mình h nghĩ lại cũng thật thú vị .. hihi :D

Giờ đây vẫn cái ban công ấy, vẫn những ngôi sao ấy mà sao thật lạ, thật buồn, nó koong còn phát sáng lấp lánh như trước nữa có lẽ nó bị lu mờ bởi nhiều ánh điện nhà máy , điện của đèn cao áp ... nó cho mình cảm giác không có gì là vĩnh cửu, thời gian sẽ trôi qua và chẳng có thứ gì có thể tồn tại mãi.

Hôm qua có xem tivi có nói gì đấy về văn hóa nghĩ lại cũng thấy đúng thật có quá nhiều thứ không còn kiểm soát được.
So ...
hehe
vậy thui nhỉ
 

nhật kí Kẹo Mút Dở -๑ Template by Ipietoon Blogger Template | Gadget Review